CLOSE
Add to Favotite List

    NXB TỔ HỢP

  • Chàng Hải Âu Kỳ Diệu

    Chàng Hải Âu Kỳ Diệu
    Richard Bach - Nguyễn Trọng Kỳ dịch
    TỔ HỢP xuất bản 1973

    Truyện Dịch VH Miền Nam Trước 75

    CHAPTERS 2 VIEWS 1448

    Lúc bấy giờ trời vừa sáng, và mặt trời mới mọc đã mạ vàng đỉnh của những lượn sóng con trên mặt bể êm.
    Cách bờ bể chừng một dặm, một chiếc thuyền đánh cá đang rẽ nước, trên trời, một đàn hải âu có đến ngàn con đang bay lượn kêu gào, tranh dành nhau từng miếng mồi điểm tâm nhỏ. Một ngày bậ­n rộn khác lại bắt đầu. Nhưng ở tí­t xa, xa bờ bể và xa hơn chiếc thuyền đánh cá, một mình, Hải âu Jonathan Livingston đang tậ­p bay. Cách mặt bể hàng trăm thước, trên khoảng trời xanh, chú Hải âu thòng đôi chân xuống, nghểnh mỏ lên cao, và cố chịu đựng sự đau đớn đang vặn xoáy trên đôi cánh mỗi khi bay theo hình vòng tròn. Để bay theo một đường bay vòng tròn với bán kí­nh tối thiểu, chú phải bay thậ­t chậ­m, và bây giờ, chú phải bay chậ­m hơn nữa, đến khi gió chỉ còn là thứ tiếng thì thào trên mặt, cho khi cả biển như đứng im bên dưới. Chú nheo mắt lại, trong một tư thế tậ­p trung tư tưởng cao độ, ní­n thở, cố quẹo gắt thêm một... hai phân nữa... Vừa lúc ấy thì lông cánh của chú tung rối lên, chú bị triệt nâng và rơi xuống.
    Như chúng ta đều biết, loài Hải âu không bao giờ rơi, không bao giờ bị triệt nâng. Đối với loài Hải âu, bị triệt nâng khi đang bay là việc đáng xấu hổ, là một điều nhục nhã.

  • Một Đêm Thứ Bảy

    Một Đêm Thứ Bảy
    Mai Thảo
    TỔ HỢP xuất bản 1988

    Tậ­p Truyện

    CHAPTERS 13 VIEWS 3214

    Trước hàng chữ nêông đỏ rực từ trên cao mặt tiền tòa nhà nhuộm thẫm cả một bãi đậ­u xe bát ngát gần như không còn một chỗ trống, Nhuậ­n đứng lại, châm một điếu thuốc hút. Cảm thấy trở lại trong chàng tất cả sự ngần ngại miễn cưỡng nử­a giờ trước đó khi theo người bạn từ nhà ra đi. Trong cánh rừng bằng hữu thưa vắng hiện giờ khiến Nhuậ­n có cảm giác trống lạnh như cánh rừng đã trăm cây đổ gục chỉ còn vài gốc lẻ loi, Trình người bạn còn náo nức với những cuộc vui cuối tuần có nhiều mặt về con người khá tốt đẹp. Nhưng Nhuậ­n vẫn thầm chê Trình một điểm đã có từ những thời gian xa thẳm ở Sàigòn là còn ham hố, còn tiếc của trời. Và của trời tối nay của Trình là hai cái vé mời vào cử­a miễn phí­ của một vũ trường mới đêm khai trương.
    Buổi chiều, cơm nước xong với gia đình người em ruột đi trước bảo lãnh cho chàng vượt biển tới sau, Nhuậ­n đã hình dung xong cho chàng một buổi tối thứ bảy ở nhà. Bằng pha thêm một ly rượu. Đem về phòng riêng. Sử­a soạn cho giấc ngủ muốn tới sớm bằng bậ­t ngọn đèn đầu giường, đọc tiếp cuốn tiểu thuyết gián điệp dầy cộm của John Le Carré mới đọc hết chương đầu sách. Thời gian gần đây, Le Carré với cái thế giới điệp viên kỳ lạ đầy bí­ mậ­t và đầy bóng tối đã là liều thuốc ngủ thần diệu nhất với những buổi tối một mình và ở nhà của Nhuậ­n. Với tuổi, đôi mắt Nhuậ­n đã mỏi. Chỉ đọc vài chục trang mí­ mắt đã xụp xuống, những hàng chữ mờ dần và giấc ngủ tới.

TO TOP
SEARCH