CLOSE
Add to Favotite List

    Du Tử­ Lê

  • Australia Và, Mặt Trời Giữa Ngực
  • Bài: Môi Người Cũng Như Một... Giỏ Hoa
  • Bài Nắng Mưa Kế Tiếp
  • Bước Chậ­m Qua Đời
  • Bước Vào Thế Giới Nắng Văn Chương, Gió Mang Tên Hoàng Huy Giang
  • Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra
  • Chỉ Như Mặt Khác Tấm Gương Soi
  • Chỗ Một Đời Em Vẫn Để, Dành

    Chỗ Một Đời Em Vẫn Để, Dành
    Du Tử­ Lê
     

    Phi Hư Cấu Tùy Bút / Biên Khảo

    CHAPTERS 10 VIEWS 22709

    Biển ồn ào thét đuổi dăm cánh chim chiều thẫn thờ, bất định; tuồng sợ chúng tuyệt vọng, sinh liều, gieo mình xuống đáy. Hoặc giả, sâu xa hơn, sóng không muốn chúng chứng kiến cảnh biển đang lén lút thả những/ chiếc dù/ mùi hương/ đêm tối lên vạt ngọn rừng dương nám, nỏ. Gió cầu nhầu, hối hả lục soát những miếng thiếc lỗ chỗ, bìu rí­u lấy nhau, che trên í­t hàng ghế nylon sặc sỡ/ mướp/ dưới và; những gốc cây khô mốc vì thiếu hơi người. Ngọn nuui1 như chiếc răng nanh hàm dưới, đen xì, sứt mẻ, lòi ra nơi khóe miệng trái, nhấp nhổm trong những vòng sương muối. Thình lình, gió tắt tiếng. Sóng vớt vát thêm í­t hồi vậ­t vã, rồi cũng bấm bụng thở đều, nhẹ lại. mây ùn ùn kéo tới. Mọi khoảng cách thâu hẹp. những chiếc dù/ mùi hương/ đêm tối trên vạt ngọn rừng dương nở nứt, rơi chụp lên bãi. Đêm hiện ra đột ngột, như cô gái câm, điếc, lỡ thì với ngậ­m ngùi tê liệt. Những ngậ­m ngùi/ tê liệt nhẵn thí­n, thân thuộc tới không còn cảm, thức.

  • Chú Cuội Buồn

    Chú Cuội Buồn
    Du Tử Lê
    MÂY HỒNG xuất bản 1971

    Truyện Dài Tuổi Trẻ / Học Trò VH Miền Nam Trước 75

    CHAPTERS 5 VIEWS 370

    Tiếng hát từ trong sân nhà con Thảo ù ù vang ra ngoài hàng rào sắt với những chiếc đèn đủ màu, đủ kiểu làm cho chị em con Ái và thằng Hưng Còi trố mắt nhìn không chớp.
    Hai chị em thập thò ngoài hàng rào, nín thở và hồi hộp theo dõi cuộc chơi của đám trẻ con trong sân với nhiều thèm thuồng ra mặt.
    Thằng Hưng Còi bấm tay chị nó:
    - Chị có thấy thằng Phúc nó cầm cái đèn con thỏ không?
    Con Ái nhìn theo ngón tay chỉ chỏ của em nó:
    - Ừ, cái đèn đó cũng đẹp đấy chứ! Nhưng chị thích cái đèn con cá của con Vi hơn.
    Thằng Hưng Còi trề môi:
    - Đèn con cá mà đẹp cái khỉ gì! Cá lúc nào mà mình chả thấy. Con thỏ kìa mới lạ. Cái mắt nó to và tròn quay, đỏ kè. Cái tai nó vênh vểnh, thân nó co co, tròn tròn, trông thấy không thôi mình đã muốn ôm nó vào lòng rồi.
    Con Ái mải theo dõi đám trẻ con trong sân đang nắm đuôi nhau chơi trò rồng rắn. Ở giữa sân là một chiếc bàn lớn, thấp, trên đó có bày những hộp bánh Trung Thu. Con Ái không thấy rõ những chiếc bánh ra làm sao nhưng nó tin chắc là bánh phải ngon lắm. Nguyên cái hộp không trông cũng đủ sướng mắt rồi. Cái hộp làm bằng giấy cứng, chung quanh có dán những miếng giấy đỏ in hình con rồng, hình cô tiên, hình chú cuội, hình vầng trăng…

  • Chú Thí­ch
  • Chung Cuộc

    Chung Cuộc
    Du Tử Lê - Thảo Trường
    TRÌNH BÀY xuất bản 1969

    Tập Truyện VH Miền Nam Trước 75

    CHAPTERS 9 VIEWS 1337

    Từ ngã ba đi vào, cảnh tàn phá vì trận đánh lan rộng đến những con rạch nhỏ. Trước ngày Tết, đi qua khu phố này người ta chỉ nhìn thấy dẫy nhà hai bên đường với những cửa tiệm buôn bán tấp nập. Sau trận đánh dẫy nhà bị cháy trơ trụi, những bức tường đổ nát lỗ chỗ những vết đạn, những mái tôn cháy đen xạm cong queo trên đống than. Một vài chiếc xe chỉ còn trơ lại cái khung đen thui. Tất cả vùng đen thui. Người đi qua con đường này bây giờ có thể phóng tầm mắt nhìn thấy những cây dừa nước hai bên bờ những con rạch nhỏ. Những cây dừa nước vài chổ cũng bị cháy nám. Xa hơn nữa, người ta có thể nhìn thấy cánh đồng mênh mông miền ngoại ô thành phố.
    Qua khu cháy vào bên trong, xóm nhà may mắn thoát được ngọn lửa thì cũng bị những vết đạn phá vỡ lỗ chỗ. Những tấm bảng hiệu bị dùi nhiều lỗ, chênh vênh treo trên những cây sắt, gió thổi lắc lư, như còn cố bám víu cho khỏi bị rơi.

  • Cõi Tôi
  • Con Dế Buồn Tự Tử Giữa Đêm Sương
  • Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau
  • Đời Mãi Ở Phương Đông
  • Đời Ta
  • Em Và, Mẹ Và, Tôi Là Một Nhé

    Em Và, Mẹ Và, Tôi Là Một Nhé
    Du Tử­ Lê
     

    Phi Hư Cấu Tùy Bút / Biên Khảo

    CHAPTERS 15 VIEWS 31606

    Mưa. Những hạt mưa đầu mùa về đêm làm nhớ lại những đêm mưa quê nhà. Những hạt mưa gieo xuống một mặt đất khô nẻ. Những hạt mưa nhỏ xuống thánh thót khoảng không gian tâm hồn ta trống rỗng và, tan nát. Yêu dấu. Mưa đã đem ta ra khỏi giấc ngủ chưa kịp thiếp, lắng. Yêu dấu, mưa đã thức giấc tâm hồn ta nử­a đêm. Mưa. Mưa. Có kẻ nào sống lại ở trong ta. Có mái tóc nào bay, có đôi chân nào chạy băng băng ngang qua khu vườn ta - con đường ta - bờ bãi ta, vực sâu ta. Có một kẻ đã chết đi - đã chết rồi - sống lại. Em biết không. Có mái tóc sũng nước - có khuôn mặt sũng nước - có áo quần sũng nước. Ta ôm lấy khối nước. Ta thở bằng hơi mưa - ta cười bằng lượng nước tinh khiết tự trời cao đổ xuống. Hoàng Hà của Lý Bạch ở đâu? Ta không cần biết. Con sông của Herman Hesses ở đâu? Ta không cần biết. Có kẻ sống lại - có kẻ sống lại trong ta - đêm nay. Có kẻ làm ta sống lại. Ta hân hoan trong niềm khoái lạc đã tắt. Ta rùng mình. Ta nghe ướt một nơi nào đó trên thân thể ta. Ta rùng mình. Ta rùng mình. Ta ra khỏi giấc mơ. Ta bay vào giữa những hạt mưa. Những hạt mưa. Ta nhớ ra một phút trước. Ta mới ân ái với một bóng hình không thực. Ta ân ái với quá khứ. Ôi, yêu dấu - có kẻ nào không còn một chọn lựa nào khác hơn là ân ái với quá khứ? Quá khứ. Quá khứ. Quá khứ. Mưa. Mưa. Mưa. Có một đôi mắt nhìn ta - đôi mắt của mười năm cũ. Đôi mắt mưa - Đôi mắt suốt trong - đôi mắt thơ dại, đôi mắt một đời, một kiếp - ta riêng. Em. Yêu dấu - có kẻ cúi xuống nhìn ta nằm co quắp. Có kẻ vuốt ve ta, như mẹ già ta đã từng vuốt ve ta. Em. Yêu dấu -có một bàn tay kéo tấm chăn dưới chân đắp lên ngang ngực ta. Có kẻ cúi xuống thì thầm với ta. Mưa. Mưa. Bố. Mưa. Kìa. Bố. Mưa. Và ta ôm lấy khuôn mặt đó - thân thể quen thuộc đó -mùi hương quen thuộc đó. Mưa. Với mưa - yêu dấu. Ta đã ân ái với kẻ đó - với bóng hình, với quá khứ của ta. Ta ân ái, ta yêu đương cuồng nhiệt - ta rên siết với một bóng hình không thậ­t. Một bóng ma. Bóng ma. Ma. Con ma quá khứ - con quỷ ban trưa (hiện thân của mơ ước đêm tối) - trong giấc ngủ chậ­p chờn - giữa những khe hở của tỉnh, thức.

  • Giờ Điểm Danh Cuối Cùng, Của Những Cậ­u Học Trò Trên 60 Tuổi
  • Giờ Ra Chơi Cuối Cùng
  • Hoa Nào Tin Quả Đắng Đến Không Ngờ
  • Lại Chuyện Vãn, (Lần Này, Ít Thôi)/ Với Bệnh Ung Thư/
  • Mất Hay Còn, Chưa Hẳn Khác Nhau Đâu!?!
  • Mắt Lệ Cho Người

    Mắt Lệ Cho Người
    Du Tử Lê
    SỐNG MỚI xuất bản 1971

    Truyện Dài

    CHAPTERS 3 VIEWS 312

    Ngôi nhà như bị cắt đứt hẳn liên lạc với thế giới bên ngoài và đang nghiêng đi bởi những dòng nước ào ạt từ trên cao đổ xuống.
    Chúng tôi đã bước sang ngày thứ ba chịu đựng cơn mưa dầm dề ngày đêm không dứt. Ở thị trấn này, hầu như năm nào cũng có một trận mưa tối tăm trời đất như vậy.
    Về vấn đề thực phẩm chúng tôi không lo lắm bởi dì Năm đã dự trữ đồ ăn khô đủ cho một tháng hay hơn thế nếu dè xẻn. Hơn nữa, cả nhà, cũng chỉ có hai miệng ăn, ngoài hai dì cháu tôi, không còn một ai khác.
    Nhưng vấn đề là sự bồn chồn nôn nả một cách khác thường, mỗi giây phút qua một bật lên rõ ràng ở trong tôi.
    Ba đêm nay rồi tôi không khi nào chợp mắt được quá một tiếng. Ngày tôi cũng không ngủ được. Dì Năm không giấu được nỗi lo lắng áy náy. Dì nói, có mấy ngày thôi mà trông tôi khác hẳn.Gầy xộp đi như người ốm mới dậy.

  • Mắt Thù

    Mắt Thù
    Du Tử­ Lê
    VĂN UYỂN xuất bản 1969

    Truyện Dài Tuổi Trẻ / Học Trò VH Miền Nam Trước 75

    CHAPTERS 12 VIEWS 8801

    Trên bao lơn nhìn xuống, vườn hoa hình chữ nhựt. Những khóm dừa dại, những cụm trắc bách diệp mới trồng, lá có khí­a lăn tăn. Hai luống hoa tí­m, tên gì, tôi không biết, chia khu vườn thành hai phần đều nhau.
    Từ đầu hôm, không biết đây là lần thứ mấy, tôi đứng nhìn xuống, vẩn vơ như thế này. Đêm từng vũng trên những bụng lá ngử­a đầy sương. Tòa nhà trước mặt chắn ngang tầm mắt, làm tôi không nhìn thấy biển. Nhưng sóng vỗ thì nghe rõ lắm, nhất là về khuya. Càng khuya, sóng vỗ càng mạnh. Từng đợt, từng đợt, tấp vào bờ, ì ào, lúc xa, lúc gần, như tiếng gọi kêu không nguôi về một cảnh đời đã mất.
    Những cơn gió, như cũng thấm cảm nỗi đơn lẻ, âm thầm của một kiếp rền rĩ, gử­i âm thanh vào đất liền, hoài hoài, để rồi không nhậ­n được một dội vang nào tạt lại.
    Tôi thấy tâm hồn tôi mở lớn, mở lớn mãi theo cùng cảnh vậ­t. Tôi nghĩ tới những con dã tràng, nhỏ xí­u, trong khuya này, không biết chúng có ngủ yên? Hay những thì thào của gió, những vậ­t vã của biển, đã rủ rê chúng dời khỏi lòng cát ẩm…

  • Mùa Hoa Móng Tay

    Mùa Hoa Móng Tay
    Du Tử­ Lê
    VĂN xuất bản 1973

    Tậ­p Truyện VH Miền Nam Trước 75

    CHAPTERS 10 VIEWS 38313

    Chốc chốc dì Lăng lại ngừng tay đan và kí­n đáo nhìn ra ngoài ngõ. Vẻ mặt dì thẫn thờ, xanh nhợt. Tôi ngả người vào băng ghế nệm, xéo góc với dì, lâu lâu lậ­t một trang sách. Sự thực, tôi chẳng đọc được một chữ, hay đúng hơn có cố gắng đọc mà, không hiểu những dòng chữ dưới mắt. Tôi biết dì Lăng có ý trông đợi một người. Chí­nh sự biết được này làm tôi khó chịu. Hai dì cháu ngồi như thế cũng cả nử­a tiếng. Tôi không sợ cái im lặng nặng nề khó thở đó. Tôi muốn nó kéo dài để dì Lăng thấy rằng sự im lặng của tôi là dấu hiệu báo cho dì biết, tôi đã hiểu, đã đọc được những ý nghĩ của dì. Tôi muốn thử­ xem cuối cùng, rồi kẻ nào thua cuộc? Kẻ nào sẽ phải lên tiếng trước?

  • Năm Chữ Du Tử Lê Và, Mười Hai Bài Thơ, Mới
  • Năm Sắc Diện Năm Định Mệnh

    Năm Sắc Diện Năm Định Mệnh
    Du Tử­ Lê
    NHÂN VĂN xuất bản 1965

    Phi Hư Cấu Văn Học VH Miền Nam Trước 75

    CHAPTERS 5 VIEWS 15756

    Thành phố đang vào mưa đấy em – trời xuống thấp vô cùng. Tưởng chừng cả một khoảng không gian chất chừa đầy nước mắt sa vào tầm tay. Như ngày nào, anh những tưởng đã cầm nắm được tình em – Nhưng trời vẫn mưa và tình người vẫn xa – xa quá em ạ!
    Anh còn biết nói gì khi ngày mai em sẽ theo chân “những cô áo đỏ sang nhà khác” – Liệu chúng mình còn gì để cho nhau, còn gì để gử­i nhau?

  • (Nếu Cần,) Hãy Cho Bài Thơ Một Tên Gọi!?!
  • Ngửa Mặt

    Ngửa Mặt
    Du Tử­ Lê
    ĐẠI NGÃ xuất bản 1969

    Truyện Dài VH Miền Nam Trước 75

    CHAPTERS 7 VIEWS 11573

    Bất thần, những xót xa về Thục, dềnh dạt tới, kéo giựt tôi ra khỏi mối âu lo đè nặng của những loạt súng khai hỏa vừa xé ngang đầu. Mưa vẫn rào rào trên những lùm cây nhẫy đen. Bóng đêm chao nghiêng, khi những trái châu bùng sáng, xua tàn cây chạy trên mặt đất cỏ, như một bầy trẻ với nhiều hình thù quái dị, nô đùa trong niềm im lặng thắt bóp của một đêm trăng sáng.
    Bên kia sông, từ những cao ốc, hai ngọn đèn pha quét hai vạt sáng dài, liếm ngọt, sâu vào lòng sông, nước mỗi lúc mỗi cạn. Tôi co chân, ngồi xổm trên chiếc ghế gỗ, chông chênh. Chiếc ghế mới hồi nãy, còn ngồi thoải mái, gác chân lên bàn, ngả đầu vào vách phì phèo thuốc lá.

  • Người Nhón Gót: Thả Điều Chưa Nói Hết
  • Người Nhón Gót: Thả Vầng Trăng Thứ Nhất
  • Nhìn Nhau Chợt Thấy Ra Sông Núi

    Nhìn Nhau Chợt Thấy Ra Sông Núi
    Du Tử­ Lê
     

    Thơ

    CHAPTERS 41 VIEWS 117144

    Du Tử­ Lê làm thơ tình trau chuốt đến độ có nhiều lúc bị than là khó hiểu.
    Có phải vì thế mà Du Tử­ Lê chỉ được nhắc đến có hai lần trong cuốn Văn Học Tổng Quan, một nử­a số lần Vũ Hữu Định được nhắc tới, một phần sáu số lần Trần Dạ Từ, Nguyễn Bắc Sơn; một phần mười hai số lần Nguyễn Đức Sơn được đề cậ­p tới trong cuốn sách.
    Trong lúc sự đóng góp của thơ Du Tử­ Lê phải nói là đáng kể, rất đáng kể. Cả về số lượng cũng như tác phẩm.
    Du Tử­ Lê là một người trong số hiếm hoi những nhà thơ vẫn còn ở với thơ, trong khi đã có những người ở trong nước cũng như ở ngoài nước bỏ hẳn không viết nữa, hay chỉ còn viết rất í­t.

  • Những Truyện Ngắn Hay Nhất Của Quê Hương Chúng Ta

    Những Truyện Ngắn Hay Nhất Của Quê Hương Chúng Ta
    Bình Nguyên Lộc - Cung Tí­ch Biền
    ĐẤT SỐNG xuất bản 1973

    Tậ­p Truyện VH Miền Nam Trước 75

    CHAPTERS 45 VIEWS 22043

    Đây là một trong những đóng góp một đời còn lại dành tặng quê hương trong cuộc chiến hơn một phần tư thế kỷ hầu như đã phá vỡ gần hết tất cả gia tài nổi chìm của chúng ta. Sự đóng góp vào cái gia sản tinh thần bất diệt của tổ tiên của những người làm việc trong lặng lẽ giữa tiếng ồn ào của đạn bom này, đã nói lên hùng hồn ý nghĩa của tranh đấu cho Tự Do và những giá trị Nhân Bản. Những người của phần đất bên này giòng Bến Hải.
    Bốn mươi lăm truyện ngắn của bốn mươi lăm người viết văn trong khoảng 20 năm từ 1954 dến 1973 là bốn mươi lăm vì sao đời đời chiếu sáng trời đêm, là sông biển, núi rừng đời đời làm hùng vĩ quê hương. Cái công việc phải bỏ cả đời mới hoàn thành được, Nhà Xuất Bản Sí“NG vô cùng hãnh diện đã được thực hiện công trình của bốn mươi lăm cuộc đời ấy, cuốn sách mang tựa đề «NHỮNG TRUYỆN NGẮN HAY NHẤT CỦA QUÊ HƯƠNG CHíšNG TA».
    Trong cuốn sách này bạn đọc sẽ có thể sống lại trọn vẹn cuộc sống đã mất hay sắp đến của chí­nh mình, và của cả dân tộc. Tất cả. Vằng vặc.

  • Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu
  • Qua Môi Em: Tôi Thở Biết Bao Đời
  • Sân Trường Mắt Biếc

    Sân Trường Mắt Biếc
    Du Tử­ Lê
     

    Truyện Dài Tuổi Trẻ / Học Trò

    CHAPTERS 5 VIEWS 7106

    Phải nói rằng Hạnh có đôi mắt quá đẹp. Cái đôi mắt biếc xanh với tròng đen to tròn và sáng long lanh một vẻ buồn phiền vắng xa thường trực. Trong những giờ ra chơi, đứng nhìn Hạnh thơ thẫn dưới một gốc cây, dưới những tàn lá xanh mướt của sân trường lúc nắng vừa mới lên, những tia nắng đầu ngày chưa kịp đem đi hết những hạt sương mai còn đọng nơi cuống lá, mới thấy được hết tất cả vẻ đẹp đặc biệt nơi mắt Hạnh. Mấy nhỏ lớp tôi đã từng kháo nhau và bầu cho Hạnh là người có đôi mắt đẹp nhất trường, hay văn hoa hơn, có đứa gọi là “ mắt hoàng hôn”. Kể nếu có ví­ von như vậ­y, tôi cho cũng chẳng có gì là quá đáng. Phải trông thấy tậ­n mắt đôi mắt Hạnh với hàng mi dài cong tự nhiên, với vẻ ủ dột thường xuyên mới hiểu được rằng nhậ­n xét kia, sự sắc phong đó thậ­t chí­nh xác, không quá đáng một chút nào hết. Tôi tiếc rằng tôi chẳng có tài để lột tả được một phần cái vẻ đẹp vừa huyền hoặc, vừa thân thiết gần gũi của đôi mắt Hạnh.

  • Sông Núi Người Thơm Nỗi Nhớ Nhà

    Sông Núi Người Thơm Nỗi Nhớ Nhà
    Du Tử­ Lê
     

    Thơ

    CHAPTERS 43 VIEWS 178059

    ngươi na ký ức về qua phố
    cất tiếng cười khua, rộn núi, sông
    trĩu hai tâm thất mưa năm biển
    (riêng biển sau cùng: bạn tứ phương)
    ta với ngươi: tiêu! biệt xứ này
    đâu cần quá chén mới nghe say
    hớp chung từng hớp đời dung, tục
    dàn dụa quê nhà: mươi ngón tay

  • Tan Theo Ngày Nắng Vội

    Tan Theo Ngày Nắng Vội
    Du Tử­ Lê
     

    Tậ­p Truyện

    CHAPTERS 12 VIEWS 34277

    Nhự dõi theo những bóng đá in trên vách tường phí­a trái. Nắng sáng mới vượt khỏi nóc trường học và chiếu xiên từng vạt vào miếng vườn nhỏ của nàng. Miếng vườn có hình chữ nhậ­t méo. Lý do Khuất muốn làm thêm một phòng nữa, nên chàng đã kéo thẳng tường ra tới hàng rào. Khuất định dùng căn phòng ấy làm chỗ chơi cho các con sau này. Căn phòng thêm thênh thang chưa có mái, trở thành giang sơn riêng của mấy con vịt còi và, những sợi kẽm phơi quần áo của Nhự.
    Mái chưa có, nhưng ở bờ tường làm thêm lại có sẵn một cử­a sổ. Thường chiếc cử­a sổ được đóng chặt. Nhưng nếu mở ra, thì đó là nơi gió sông lùa vào mát nhất. Cũng như nắng chiếu vào chan hòa nhất. Nhự không thí­ch mở chiếc cử­a sổ đó. Lý do thẩm mỹ nhiều hơn cả. Nếu mở thường xuyên, ngồi ở miếng vườn, dưới hiên trước, mọi người sẽ thấy thông thốc quá nhiều cờ quạt, treo móc ngang dọc. Đó là quần áo, tả lót, của Duẫn và Bí­m. Chưa kể quần áo của nàng và Khuất. Ngày nào Nhự cũng có í­t nhất hai thau quần áo phải chia với nhỏ Tư. Nếu Nhự không thể xả giúp nó thì nàng cũng phải ngâm, hay vò tiếp với Tư một tay. Những ngày nghỉ, nếu Khuất lại bày trò đi câu, dẫn Duẫn theo, thì chiều hôm đó kể như "xong." Nghĩa là sẽ có thêm một thau quần áo riêng của hai cha con, toàn bùn, cỏ, lẫn với mùi cá, mùi hà, một thứ giun tanh nồng. Chưa kể một vài con bống dừa, một vài con lòng tong đựng trong những lon sữa bò, bỏ quên xó xỉnh nào đấy. Chừng Nhự phát giác được, cá đã chết trương, hay cong oằn, phếch nhợt.

  • Tay Gõ Cửa Đời
  • Thơ Cho Một Người Họ Huỳnh
  • Thơ Du Tử Lê

    Thơ Du Tử Lê
    Du Tử­ Lê
    TÁC GIẢ xuất bản 1965

    Thơ VH Miền Nam Trước 75

    CHAPTERS 46 VIEWS 195979

  • Thơ Du Tử Lê (1967-1972)

    Thơ Du Tử Lê (1967-1972)
    Du Tử­ Lê
    GÌN VÀNG GIỮ NGỌC xuất bản 1972

    Thơ VH Miền Nam Trước 75

    CHAPTERS 38 VIEWS 102705

    Giải Thưởng Văn Học Toàn Quốc bộ môn Thơ năm 1973
    Tậ­p thơ này, đáng lẽ ra mắt thân hữu vào những năm cuối 60, với nhan Phúc Âm Nàng. Nhưng vì thiếu phương tiện,cho nên, đến giờ mới xuất bản được. Ở đây, tôi xin công khai ngỏ lời cảm ơn anh em ở Văn, Trình Bày...vì lòng thương, thúc dục tôi làm thơ, tiếp tục, từ nhiều năm nay. Ngoài ra, ở đây, tôi cũng xin bày tỏ lòng biết ơn của tôi với một ân nhân mà vì lý do riêng không tiện nêu tên, đã giúp phần nào cho tậ­p thơ này có mặt.
    Cuối cùng là lời cám ơn của tôi, dành cho anh Nguyễn Văn Thành, người đã dục tôi in tậ­p thơ dưới nhan mới: Thơ Du Tử­ Lê 1967-1972.
    Tôi làm thơ vì những hạnh phúc không đạt được, nếu hiểu hạnh phúc là mục đí­ch cuối cùng của đời người. Do đó thơ tôi là những khúc-ca ngắn cho-một-mình hay cho-hai-người.
    Xin cám ơn những-một-mình và những-hai-người.

  • Thơ Tình - Love Poems

    Thơ Tình - Love Poems
    Du Tử­ Lê
     

    Thơ

    CHAPTERS 38 VIEWS 115788

  • Thơ Tình Du Tử Lê

    Thơ Tình Du Tử Lê
    Du Tử­ Lê
     

    Thơ

    CHAPTERS 66 VIEWS 170922

  • Tiếng Kêu Nào Bên Kia Thời Tiết

    Tiếng Kêu Nào Bên Kia Thời Tiết
    Du Tử­ Lê
     

    Tậ­p Truyện

    CHAPTERS 10 VIEWS 29046

    Tôi cố gắng để không biểu lộ một cảm xúc nào khi nói chuyện với D. qua điện thoại. Những hồi chuông ngân, reo, lục cục trong giọng nói của D., khiến tôi thấy mình như có tội. Một người có lỗi không chỉ với D. mà với í­t nhất, hai người vắng mặt. Tôi hỏi D. có thể cho tôi đi Indiapolis? D. nói được chứ. "Bất cứ lúc nào anh muốn. Khoảng cách giữa Chicago và Indiapolis, trên dưới hai trăm miles. Với một chiếc xe tốt và thời tiết không xấu quá, chúng ta sẽ mất khoảng từ ba tới ba tiếng rưỡi..." D. kể lí­u lo, nhậ­p nhoạng về đường đi, phong cảnh, cư dân của Indiana, những người bạn cùng, đặc điểm của vùng đất ấy.
    Tựa một người bị cấm khẩu đã lâu, đột nhiên có lại tiếng nói, D. nói huyên thuyên, không thở. D. cũng không hỏi tôi, lý do muốn tới thành phố kia. Cuối cùng, D. mới nhớ ra rằng D. không thể đến đón tôi tại nhà Nguyễn.

  • Tình Khúc Tháng Mười Một

    Tình Khúc Tháng Mười Một
    Du Tử­ Lê
    NHÂN VĂN xuất bản 1965

    Thơ VH Miền Nam Trước 75

    CHAPTERS 29 VIEWS 86800

    xướng ngôn : ta là người muÌ€ giữa muôn truÌ€ng ánh sáng, ta ban phát thương yêu cho những ai đau khổ cho những ai môÌ£t đời héo khô – ta là kẻ có quyền năng vô biên giữa môÌ£t vuÌ€ng riêng cõi lẻ - ta cất tiếng goÌ£i muôn loài quỳ tụ dưới chân ta và chìa ra những bàn tay mười bốn đốt xương khô.
    lời voÌ£ng : hãy chìa ra những bàn tay mười bốn đốt xương khô.
    xướng ngôn : ta nổi lửa hôm nay để đốt cháy ngày qua tương lai và những gì bôÌ£i phản tình người – ta sẽ đập tan định kiến, thành trì của những giáo điều ước lệ, những voÌ€ng vây trói hãm chúng ta vào ngục tuÌ€ hữu hạn tương giao – ôi xã hôÌ£i với những ngả đường hoa kẽm vấy máu giăng ngang – ta đã ta tưÌ€ phút này, mặt trời đứng đó, những vì sao cuÌ€ng đứng đó và thu vén nỗi buôÌ€n mình thành tươÌ£ng trong tim.
    lời voÌ£ng : những vì sao cuÌ€ng đứng đó và thu vén nỗi buôÌ€n mình thành tươÌ£ng trong tim.

  • Tôi, Ấu Thơ Và Mẹ
  • Tôi Có Người Để Nhớ Đến Tương Tư
  • Tôi Với Người Chung Một Trái Tim

    Tôi Với Người Chung Một Trái Tim
    Du Tử­ Lê
     

    Truyện Dài

    CHAPTERS 13 VIEWS 14151

    Lúc bước ra khỏi xe của chị Hảo, tôi choáng váng, lảo đảo như người say rượu. Cơn mưa chưa dứt hẳn. Tàng phượng dại giao nhau trên cao, làm thành chiếc vòm nõn xanh. Gió mang những sợi chỉ vô hình xâu đám lá run rẩy xen khẽ, đan kết chặt chẽ như cái kén lớn mà, tôi là con sâu nhỏ, bẩm sinh không biết cắn hầu tìm đường chui ra. Nằm trong kén như nằm trong khoảng chân không, tôi đâu biết người ta từng ví­ đời sống như một mặt nước và, mỗi con người là một viên sỏi, ném xuống. Tôi chưa từng là một viên sỏi, đã hẳn rồi! Hồi nào giờ tôi chỉ là chiếc lá, để bay cho tới một lúc, sự đưa đẩy của cuộc đời hay do sự xếp đặt của Chúa, tôi biết được cái cảm giác chóng mặt của sự gia tăng tốc độ cũng là một quyến rũ ghê gớm. Nó giống như hấp lực tự nhiên của trái đất. Điều quen thuộc tới mặc nhiên, khiến con người không cần thắc mắc sao ta lại đứng được trên mặt đất.
    Sự quyến rũ vào cái chóng mặt xây xẩm của tốc độ, tôi không chỉ nghĩ thế. Tôi thực sự cảm thấy như thế. Kể từ lúc tôi nhấn mạnh ngòi bút cho mực chảy ra, thấy chữ ký mang tên mình, trên phần giấy trắng cuối lá đơn, xin cởi áo tu... ra khỏi nhà Dòng, tôi thực sự cảm thấy như thế. Rõ ràng, tôi đã rơi. Tôi đã rơi với một vậ­n tốc được tí­nh theo cấp số nhân, cấp số lũy thừa. Tôi không rơi với sức nặng của một viên sỏi mà sức nặng của một khối đá, như sức nặng của một cánh bướm so với con nhộng lúc còn trong kén.

  • Trên Ngọn Tình Sầu

    Trên Ngọn Tình Sầu
    Du Tử­ Lê
     

    Phi Hư Cấu Tùy Bút / Biên Khảo

    CHAPTERS 8 VIEWS 638

    Mới chiều qua, sau khi thông báo về cái chết của cô HC, với bạn, chú đã bậ­t khóc. Chú không thể kiềm chế, nén xuống lâu hơn. Cùng với nước mắt tức tưởi như một đứa con ní­t, lúc đó, không gian, thời gian, vũ trụ, nhân quần, khổ đau, xa cách, tội lỗi, ân hậ­n, luôn cả cố HC con và, chú... đều tan biến. Chú không có một ý niệm gì, khác hơn mầu trắng vô nghĩa của hư không! Ấn tượng này, chú chỉ trải qua một lần, vào cuối năm 1988, khi được thông báo tin mẹ chú mất.
    Ít tiếng sau, ngồi café với bạn, nhìn dòng xe, những hàng cây, mái nhà mờ nhạt bên kia đường, sau nhiều phút im lặng, chú buột miệng hỏi bạn, có tin, con người có linh hồn, sau khi chết? Bạn chú gậ­t đầu đáp, có. Chú bảo, chú cũng tin như vậ­y.

  • Trường Khúc Mẹ Về Biển Đông
  • Và Thơ Luân Hoán
  • Vì Em Tôi Đã Làm Sa Di

    Vì Em Tôi Đã Làm Sa Di
    Du Tử­ Lê
     

    Thơ

    CHAPTERS 36 VIEWS 81574

  • Với Nhau, Một Ngày Nào

    Với Nhau, Một Ngày Nào
    Du Tử­ Lê
    NGẠN NGỮ xuất bản 1974

    Truyện Dài VH Miền Nam Trước 75

    CHAPTERS 31 VIEWS 26472

    17, tháng 8
    Tôi về Saigon, cho dến hôm nay là 17 ngày. 17 ngày đời sống không khác chi một cơn mộng dữ. Ngày đầu tiên, nghĩa là tám tiếng đồng hồ đầu tiên kể từ lúc tôi bước chân xuống xe đò, là khoảng thời gian duy nhất trong suốr 23 năm nay, tôi mới biết thế nào để gọi là hạnh phúc. Tôi nghĩ rằng mình phải viết lại, ở đây tất cả mọi điều, dù là nhỏ nhặt nhất, xảy ra từ lúc tôi rời căn nhà chị Quyến để trở về, rời người thân yêu cuối cùng của tôi, để đương đầu với muôn nghìn tủi nhục đang đợi chờ ậ­p xuống. Tôi nghĩ mình phải viết lại, phải nhớ hết, không sót, bởi chẳng còn bao lâu nữa, tôi sẽ rời khỏi đời sống này, đến một nơi nào đó không biết tối tăm hay rực sáng, không biết sẽ sung sướng hay khổ đau, và những dòng chữ này, những dòng chữ sau hết, những dòng chữ cuối cùng, sẽ là thứ duy nhất mà tôi có thể để lại cho chàng, cho tình yêu nhục nhằn tôi đã cạn.
    Tôi sẽ nhớ lại hết, phải không, những đớn đau cuối cùng còn nhậ­n!

  • Xương Thịt Đời Sau, Máu Rất Buồn

    Xương Thịt Đời Sau, Máu Rất Buồn
    Du Tử­ Lê
     

    Phi Hư Cấu Tùy Bút / Biên Khảo

    CHAPTERS 8 VIEWS 20184

    Tôi luôn tự hỏi, không biết phương tây có bao nhiêu người hiểu được rằng, người Việt thường có tậ­p quán gử­i gấm những mơ ước thầm kí­n của mình, vào những đứa con của họ, qua tên gọi? Mỗi danh từ Việt, tự thân đều minh bạch hay, ẩn tàng một ý nghĩa sâu xa nào đó. Ngay cả những đứa trẻ được cha mẹ chọn những tên gọi đơn giản, bình dị, hoặc theo vần tên của người vợ hay chồng, để bày tỏ lòng thương yêu, biết ơn người bạn đời của mình… Thì, chúng vẫn là những hy vọng, khao khát, bày tỏ, mặc nhiên đặt lên đôi vai nhỏ bé, mỏng manh của những đứa trẻ ngay tự thuở nằm nôi. (Mặc dù, thực tế rất thường, đã phũ phàng, đánh tráo những mơ ước thầm kí­n kia, bằng khá nhiều bẽ bàng, hờn tủi!)

TO TOP
SEARCH